Nước cứng
Ở nhiều vùng của nước Mỹ, nước cấp có chứa hàm lượng CaCO3 và MgCO3 đáng kể, hòa tan trong nước mưa chảy qua những phần đất giàu các hợp chất này. Nước có chứa các ion Ca2+ và Mg2+ hòa tan được gọi là nước cứng. Nước cứng không nguy hại cho sức khỏe vì cả calcium và magnesium đều là một phần trong chế độ ăn lành mạnh. Tuy nhiên, sự hiện diện của chúng trong nước có thể gây phiền phức. Vì độ tan của chúng tương đối thấp, khi nước bay hơi, nước trở nên bão hòa với CaCO3 và MgCO3. Nếu sự bốc hơi tiếp tục, một phần của các ion hòa tan kết tủa dưới dạng các muối. Những kết tủa này hiện ra dưới dạng những cặn đóng vảy trong trong các vòi nước, bồn rửa, hay dụng cụ nấu ăn. Việc rửa xe hay rửa bát đĩa bằng nước cứng để lại những đốm CaCO3 và MgCO3. Nước có thể làm mềm bằng những chất làm mềm nước. Những thiết bị thay thế các ion Ca2+ và Mg2+ có trong nước bằng các ion K+ và Na+. Vì các muối của ion K+ và Na+ tan, không tạo thành cặn đóng vảy như các ion Ca2+ và Mg2+. Tuy nhiên, khi sodium được sử dụng để làm mềm nước uống, nước tạo ra có hàm lượng ion sodium cao, là một bất lợi đối với những người cần kiểm soát lượng sodium hấp thu cho cao huyết áp.
Nước trong các nguồn chứa, nơi mà đất giàu đá vôi, sẽ chứa các ion Ca2+. Nước gọi là nước cứng này hòa tan CaCO3 và MgCO3. Khi nước cứng bốc hơi, nó để lại cặn đóng của những muối này trên bờ hồ và hồ chứa và trên những đường ống nước.