star twitter facebook envelope linkedin youtube alert-red alert home left-quote chevron hamburger minus plus search triangle x

Liệu thời gian có liên tục không?

Liệu thời gian có liên tục không?

Chúng ta dùng thời gian để đo mọi biến đổi trong vũ trụ, nhưng bản thân thời gian là gì? Nó trôi như một dòng chảy liên tục, hay được cấu tạo từ những “hạt thời gian” rời rạc?

1. Một câu hỏi cổ xưa

Khi nhìn kim đồng hồ chuyển động, chúng ta có cảm giác thời gian trôi đi liên tục. Giữa 8 giờ và 9 giờ luôn có 8 giờ 30 phút; giữa 8 giờ 30 phút và 8 giờ 31 phút lại có vô số thời điểm khác. Dường như thời gian có thể được chia nhỏ mãi mãi.

Từ thời Hy Lạp cổ đại, Zeno đã đặt nghi vấn về trực giác này qua các nghịch lý nổi tiếng. Trong câu chuyện Achilles và con rùa, Achilles chạy nhanh hơn nhưng con rùa được xuất phát trước. Khi Achilles tới vị trí ban đầu của con rùa, con rùa đã tiến thêm một đoạn. Khi Achilles tới vị trí mới đó, con rùa lại tiến thêm một đoạn nữa. Cứ như vậy, dường như Achilles phải hoàn thành vô số bước trước khi bắt kịp con rùa.

Toán học hiện đại giải thích rằng một tổng vô hạn vẫn có thể có giá trị hữu hạn:

1 + 1/2 + 1/4 + 1/8 + ⋯ = 2.

Nhưng nghịch lý Zeno vẫn để lại một câu hỏi sâu sắc: liệu không gian và thời gian trong tự nhiên có thật sự chia nhỏ vô hạn được không?

2. Thời gian trong vật lý cổ điển

Trong cơ học Newton, thời gian được xem là tuyệt đối. Nó trôi giống nhau đối với mọi người quan sát và tồn tại độc lập với vật chất cũng như chuyển động.

Các phương trình chuyển động được xây dựng trên giả thiết này. Chẳng hạn, vận tốc là tốc độ thay đổi vị trí theo thời gian:

v(t) = dx(t)/dt.

Việc dùng đạo hàm theo thời gian ngầm giả định rằng thời gian có thể được chia thành những khoảng nhỏ tùy ý.

Thuyết tương đối của Einstein thay đổi sâu sắc quan niệm đó. Thời gian không còn tuyệt đối: đồng hồ có thể chạy chậm đi khi chuyển động rất nhanh hoặc ở trong trường hấp dẫn mạnh. Tuy nhiên, thuyết tương đối vẫn mô tả không-thời gian như một cấu trúc liên tục.

Ý chính: Vật lý cổ điển và thuyết tương đối đều mô tả thời gian bằng mô hình liên tục.

3. Cơ học lượng tử có chứng minh thời gian rời rạc không?

Cơ học lượng tử cho thấy nhiều đại lượng vật lý không biến thiên liên tục như ta từng nghĩ. Electron trong nguyên tử chỉ có thể tồn tại ở một số mức năng lượng nhất định. Ánh sáng có thể được mô tả bằng các lượng tử năng lượng gọi là photon.

Điều này khiến người ta tự hỏi: nếu năng lượng có thể lượng tử hóa, liệu thời gian cũng có thể lượng tử hóa hay không?

Câu trả lời là: cơ học lượng tử chuẩn chưa chứng minh điều đó. Trong phương trình Schrödinger, thời gian vẫn đóng vai trò là một tham số liên tục:

iℏ ∂ψ/∂t = Hψ.

Nghĩa là trạng thái lượng tử biến đổi theo thời gian, nhưng bản thân thời gian không được đối xử như một đại lượng lượng tử thông thường. Vì vậy, việc năng lượng có thể rời rạc không tự động kéo theo thời gian cũng rời rạc.

4. Thời gian Planck

Khi kết hợp ba hằng số cơ bản của tự nhiên — hằng số Planck rút gọn ℏ, hằng số hấp dẫn Newton G, và vận tốc ánh sáng c — ta thu được một thang thời gian đặc biệt gọi là thời gian Planck:

tP = √(ℏG/c5).

Giá trị của nó xấp xỉ:

tP ≈ 5.39 × 10−44 s.

Đây là một khoảng thời gian cực kỳ nhỏ. Nhiều nhà vật lý cho rằng ở thang Planck, các khái niệm quen thuộc như khoảng cách, thời gian và hình học không-thời gian có thể không còn giữ nguyên ý nghĩa.

Tuy nhiên, thời gian Planck không phải bằng chứng rằng thời gian có một “nguyên tử nhỏ nhất”. Nó chỉ đánh dấu thang mà tại đó ta kỳ vọng hiệu ứng hấp dẫn lượng tử trở nên quan trọng.

5. Hấp dẫn lượng tử và khả năng thời gian rời rạc

Một trong những mục tiêu lớn nhất của vật lý hiện đại là thống nhất cơ học lượng tử với thuyết tương đối rộng. Nỗ lực này được gọi là hấp dẫn lượng tử.

Trong một số hướng nghiên cứu, chẳng hạn lý thuyết tập nhân quả, không-thời gian không còn được xem là một môi trường liên tục. Thay vào đó, nó được xây dựng từ những sự kiện rời rạc liên kết với nhau bằng quan hệ nhân quả.

Các hướng tiếp cận khác, như hấp dẫn lượng tử vòng, cũng gợi ý rằng hình học của không-thời gian có thể có cấu trúc lượng tử ở quy mô cực nhỏ.

Nếu những ý tưởng này đúng, không-thời gian liên tục mà chúng ta quan sát được có thể chỉ là một hiện tượng nổi lên ở quy mô lớn, giống như mặt nước trông có vẻ nhẵn mịn dù thực chất được tạo thành từ vô số phân tử.

6. Khả năng thứ ba: thời gian có thể không cơ bản

Ngoài hai khả năng “thời gian liên tục” và “thời gian rời rạc”, còn một khả năng sâu hơn: thời gian có thể không phải là khái niệm cơ bản nhất.

Ta có thể so sánh với nhiệt độ. Một phân tử riêng lẻ không có nhiệt độ theo nghĩa thông thường. Nhiệt độ chỉ xuất hiện khi ta xét một tập hợp rất lớn các phân tử. Nó là một đại lượng vĩ mô, nổi lên từ chuyển động vi mô.

Tương tự, một số nhà vật lý cho rằng thời gian có thể là đại lượng nổi lên từ thông tin lượng tử, entropy hoặc một cấu trúc sâu hơn của thực tại.

Nếu quan điểm này đúng, câu hỏi “thời gian liên tục hay rời rạc?” có thể chưa phải câu hỏi cuối cùng. Ở tầng sâu nhất, có thể không tồn tại “dòng thời gian” theo nghĩa quen thuộc.

7. Điều chúng ta biết hiện nay

Câu trả lời thận trọng nhất là: chúng ta chưa biết.

Ở thang đo thông thường, mọi lý thuyết vật lý thành công đều mô tả thời gian như một đại lượng liên tục. Không có bằng chứng thực nghiệm trực tiếp nào chứng minh rằng thời gian gồm những đơn vị rời rạc nhỏ nhất.

Nhưng ở thang Planck, các lý thuyết hiện nay chưa đủ hoàn chỉnh. Có thể thời gian vẫn liên tục. Có thể nó rời rạc. Cũng có thể thời gian chỉ là một khái niệm nổi lên từ một cấu trúc sâu hơn.

Ta dùng thời gian để đo mọi biến đổi trong vũ trụ, nhưng vẫn chưa biết chắc thời gian thật sự là gì.

8. Kết luận

Câu hỏi “thời gian có liên tục không?” nằm ở giao điểm của toán học, vật lý và triết học. Toán học cho ta mô hình đường thẳng thời gian chia nhỏ vô hạn. Vật lý cổ điển và thuyết tương đối vận hành rất tốt trên nền liên tục ấy. Cơ học lượng tử cho thấy tự nhiên có những yếu tố rời rạc, nhưng chưa trực tiếp chứng minh thời gian rời rạc.

Hấp dẫn lượng tử mở ra khả năng rằng ở tầng sâu nhất, không-thời gian có thể có cấu trúc khác hẳn trực giác thông thường.

Hiện nay, chưa có câu trả lời cuối cùng. Nhưng chính sự chưa biết ấy làm cho thời gian trở thành một trong những bí ẩn đẹp nhất của khoa học hiện đại.

Tài liệu tham khảo

  1. N. Huggett, “Zeno's Paradoxes”, Stanford Encyclopedia of Philosophy.
    https://plato.stanford.edu/entries/paradox-zeno/
  2. NIST CODATA, “Planck time”.
    https://physics.nist.gov/cgi-bin/cuu/Value?plkt=
  3. R. D. Sorkin, “Causal Sets: Discrete Gravity”, arXiv:gr-qc/0309009.
    https://arxiv.org/abs/gr-qc/0309009
  4. C. Rovelli and F. Vidotto, Covariant Loop Quantum Gravity, Cambridge University Press, 2015.
  5. C. Rovelli, The Order of Time, Riverhead Books, 2018.
  6. Lee Smolin, Time Reborn, Houghton Mifflin Harcourt, 2013.
  7. Tia Sáng, “Liệu thời gian có liên tục không?”
    https://tiasang.com.vn/lieu-thoi-gian-co-lien-tuc-khong-5085303.html
A - Z Sitemap

Đào tạo, nghiên cứu gắn liền với khoa học và công nghệ nhằm tạo ra những sinh viên và học viên có lòng yêu nước, có phẩm chất nhân văn mang đậm bản sắc Việt Nam, có ý thức sinh hoạt cộng đồng, có sức khỏe, có năng lực và kỹ năng toàn diện, tự tin, năng động, sáng tạo và trở thành công dân khởi nghiệp mang tính toàn cầu.